"Anh... cũng giỏi chuyện đó chứ?" "Chuyện gì cơ." "Sao tự dưng em lại tò mò chuyện đấy?" "Anh đang nói lắp bắp kìa. Hay là không giỏi thật?" Một lời khiêu khích đầy tinh nghịch. Mu-yeong bật cười thành tiếng, anh đưa ngón trỏ và ngón giữa lên trước mặt cô. "Chỉ cần hai ngón này thôi cũng đủ khiến em lên đỉnh rồi." Gương mặt Ha-yun đỏ bừng lên. Giữa lúc cô còn đang luống cuống, chất giọng trầm khàn, đầy vẻ mị hoặc của anh đã vang lên bên tai. "Nếu tò mò xem anh có giỏi hay không, hôm nay anh sẽ cho em biết. Không một phút nghỉ ngơi."