Ba lần hồi quy. Cuộc đời lần thứ tư. Được chọn nuôi dưỡng như đứa trẻ của định mệnh, thế nhưng đứa trẻ định mệnh thực sự lại xuyên không xuất hiện, và cuộc đời bị hi sinh vì người đó cứ lặp đi lặp lại. Đất nước này hết cứu rồi. Trốn đi thôi. Để kiếm tiền cho cuộc sống lưu vong, Leblain chọn con đường được nhận nuôi. Mọi chuyện vốn dĩ vẫn ổn… chỉ là nơi nhận nuôi lại đúng ngay gia tộc phản diện. Dự định là trước khi đào tẩu thì cứ sống cho yên ổn, tiện thể lấy lòng mấy kẻ phản diện này một chút mà thôi…… Con gái ta là đáng yêu nhất trên đời. Cho ta tòa nhà đó đi. Dùng làm nhà vệ sinh cho em gái ta cũng được. Không sao. Leblain chỉ bảo là đừng đánh, đâu có nói là không được giết. Là đứa nào? Đứa nào dám làm em gái ta khóc hả— ……Hình như xong đời rồi thì phải. Phải làm sao đây? Không được vì không vừa mắt mà chôn sống hay giết người đâu. Tôi hạ thấp lông mày nói như vậy, nhưng cả gia đình vẫn im lặng. Nếu thế thì cũng hết cách rồi. Tôi nheo mắt, đảo nhìn mọi người, rồi nghiêm trang tuyên bố. Con sẽ đá chăn rồi ngủ đó. Xin lỗi mà, nhóc con! Xin lỗi! Không giết nữa đâu! Tốt.