Tôi đã hủy hôn. Một tấm thiệp cưới in hình người đàn ông tôi từng định lấy làm chồng cùng cô bạn thân mười năm của mình. Han Yoo Joo đã vứt bỏ cả tình yêu lẫn tình bạn ở tuổi ba mươi mốt như thế. Thứ còn lại duy nhất chỉ là thân phận biên tập viên cấp dưới với 5 năm kinh nghiệm tại một tạp chí thời trang, kẻ ngay cả một dòng chuyên mục cũng không được đứng tên. Công việc hay tình yêu, chẳng có lấy một điều gì suôn sẻ theo ý mình. Đúng lúc đó, "Go Tae Yi" xuất hiện trước mặt Yoo Joo. Người đàn ông sống dưới ánh đèn sân khấu. Gương mặt hào nhoáng phủ kín khắp các biển quảng cáo lại hiện ra trong một dáng vẻ không ngờ tới: ướt đẫm nước mắt. Trong buổi phỏng vấn, Go Tae Yi đã thú nhận với Yoo Joo một bí mật thầm kín... “Tôi sắp chết rồi. Xác suất chắc là năm mươi năm mươi. Thế nên cứ lợi dụng tôi đi. Đừng có giả vờ làm người tốt nữa.” Giọng điệu như chẳng còn gì để luyến tiếc, cái cách anh ta sa ngã hay cách anh ta gồng mình chịu đựng đều có nét gì đó giống với Yoo Joo. Một chiếc vé vàng rơi bộp xuống ngay giữa tình cảnh tuyệt vọng. Dẫu có chút sợ hãi khi chạm tay vào chiếc vé không biết là vận may hay là cạm bẫy ấy. Yoo Joo sẽ phải đưa ra lựa chọn thế nào đây?